Lửa Thiêng: Nói với thời đại...

.
Văn hóa / Người Việt
Lửa Thiêng: Nói với thời đại... (Người Việt) - Người đời đã quen không chỉ nghĩ thầm mà còn phát biểu một cách trơ trẽn về những sự việc mà họ rõ ràng là không hề am tường.
  • Văn hóa kinh doanh Nhật: Không chỉ là cái cúi đầu!
  • Trân trọng văn hóa tết,ngân hàng tìm cách tri ân khách hàng

I

Giữa nỗi kinh hoàng, giữa sự tranh đấu, giữa những xung đột của đám đông dân chúng, giờ đây vấn đề tri thức, vấn đề nghệ thuật lại được đặt lên hàng đầu. Xin chớ ngạc nhiên! Đây chẳng phải là đại ngôn hay sáo ngữ. Đây là lời khẳng định quả quyết.

Lửa thiêng: Nói với những người hoang dại...

Tính tương đối của tri thức con người luôn là vấn đề nan giải. Nhưng giờ đây, khi toàn bộ nhân loại đã trải nghiệm những hệ lụy của hàng rào thép gai thì vấn đề này trở nên cốt tử.

Người đời đã quen không chỉ nghĩ thầm mà còn phát biểu một cách trơ trẽn về những sự việc mà họ rõ ràng là không hề am tường. Những bậc đáng trọng nhất, cứ như nhiễm bệnh, bắt đầu lặp đi lặp lại những ý kiến hoàn toàn vô căn cứ. Những xét đoán như thế gây tổn hại lớn cho đời sống, thường là sự tổn hại khó bù đắp.

Ta phải thừa nhận rằng, những năm gần đây, nền văn hóa châu Âu bị chấn động. Trong cuộc rượt đuổi tìm kiếm những gì chưa được phú cho nhân loại, những nấc thang thăng thượng bị phá hủy. Loài người tuy chưa xứng đáng nhưng vẫn cố chiếm lấy kho báu chưa thuộc về họ, và tấm khăn che của nữ thần Hạnh Phúc đã bị xé rách.

Lẽ đương nhiên, những gì loài người giờ đây chưa đạt được – cũng là tiền định, song con người còn phải trải qua biết bao thử thách để chuộc lại cái lỗi đã phá tan những cánh cổng còn bị cấm. Sẽ còn phải lao động kiên trì biết bao nhiêu, tận lực biết bao nhiêu để sửa lại những lỗi lầm làm hủy hoại gốc rễ của văn hóa.

Những tri thức được khóa giữ trong kho và cất giữ trong tâm trí các vị thầy, lại một lần nữa ít được đưa vào cuộc sống. Lại không sản sinh được ra những kỳ tích sáng tạo hiệu nghiệm.

Cuộc sống ngập ngụa những mệnh lệnh thú tính của cái dạ dày. Ta đã tiến sát đến ranh giới của vòng tròn ma ám đáng sợ. Tìm được những phép mầu chống lại những kẻ canh giữ nó, thoát ra khỏi chỉ có thể nhờ vào lá bùa của tri thức chân chính và của cái đẹp.

Và đã đến lúc cần phải tìm ra con đường giải thoát ấy.

Lua Thieng: Noi voi thoi dai...

Không hổ thẹn một cách vô lối, không làm bộ làm tịch bắt chước những người bán khai, chúng ta phải thú nhận với mình điều này. Sự thú nhận tự giác đã là một nấc thang dẫn đến thành công.

Ta hãy thú nhận với nhau, rằng loài người đã hoang hóa đi dữ quá. Chẳng có ý nghĩa gì việc nó vẫn còn mặc bộ cômlê Âu và theo thói quen cố nói những lời lạ tai. Nhưng dưới bộ cômlê ấy là những động cơ man rợ. Còn ý nghĩa của những lời nói, nhiều khi vĩ đại, cảm kích, kêu gọi kết đoàn thì bị làm tối. Tri thức dẫn lối chỉ đường không còn nữa. Con người dần dần quen sống trong tăm tối.
     
Nhưng chỉ tri thức chưa đủ. Chỉ nghệ thuật chưa đủ. Trong cuộc sống còn quá ít những rường cột mà duy nhất có thể đưa đến thế kỷ vàng của sự thống nhất.
     
Chúng ta càng hiểu biết nhiều thì càng thấy rõ sự không hiểu biết của mình. Còn nếu chúng ta không hiểu biết gì cả thì cả cảm giác về sự không hiểu biết cũng không có. Khi ấy thì chẳng lấy gì mà đi lên được. Và cũng chẳng đi tới đâu được. Khi ấy thì không còn tránh khỏi sự lên ngôi của cái ti tiện, thấp kém.
     
Thế hệ trẻ không được chuẩn bị để dũng cảm, với nụ cười tươi sáng, nhìn vào gương mặt rạng rỡ của tri thức. Thế thì từ đâu sẽ đến sự nhận chân bản chất của các sự vật? Từ đâu sẽ đến những quan hệ tương liên sáng suốt? Từ đâu sẽ đến sự đồng tâm nhất trí? Cái sự đồng tâm nhất trí bảo đảm vững chắc cho những bước vận động tiến công vững vàng?
     
Chỉ trên nền tảng của sự thông hiểu thực sự, trên nền tảng của tri thức thực thụ mới có thể thiết lập quan hệ giữa các dân tộc. Mà chất dẫn truyền chính thực sẽ là ngôn ngữ quốc tế của tri thức và cái đẹp nghệ thuật. Chỉ những chất dẫn truyền ấy mới có thể thiết lập con mắt thiện lương, thiết yếu đến thế cho sự nghiệp xây dựng tương lai.
     
Bằng con đường thù địch, bạo lực, phỉ báng đều không thể đi tới đâu. Không thể dựng xây một cái gì. Thế nhưng trong bản tính con người vẫn còn có linh hồn, còn có lương tâm. Bản tính con người dẫu sao vẫn hướng tới nhận thức chân chính.
     
Đả đảo những gì tăm tối. Ta hãy triệt tiêu những gì ác độc và bội phản. Nhân loại đã nếm đủ sức mạnh tăm tối của cái ác.
     
Cho nên lời tôi nói không phải là sáo ngữ, không phải là ngôn từ trống rỗng. Tôi sẽ phát biểu một ý nguyện đinh ninh kêu gọi những kỳ tích: điểm tựa duy nhất của cuộc sống là tri thức và nghệ thuật.

Chính trong những ngày đầy khó khăn này, trong thời đại khốn khổ này ta hãy luôn nhớ về những động lực tươi sáng ấy. Cả trong những thử thách, cả trong chiến đấu, cả trong những chiến thắng hãy tuyên tín chúng bằng mọi sức lực của tinh thần.

adasia-->
Nguồn: baodatviet.vn